TẬP 1 – Chia sẻ học tập QUẦN THƯ TRỊ YẾU 360

Chủ giảng: Thầy giáo, Tiến sĩ Thái Lễ Húc
Giảng từ ngày 28 – 05- 2011
Cẩn dịch: Vọng Tây Cư Sĩ, Mộ Tịnh Cư Sĩ, Phước Tịnh Cư Sĩ
Thuyết minh: Hạnh Quang
Download toàn bộ MP3



TU THÂN – TỀ GIA – TRỊ QUỐC – BÌNH THIÊN HẠ

Quần thư trị yếu 360 – Tập 1

Các vị trưởng bối, các vị học trưởng, xin chào mọi người!

Hôm nay là ngày 28 tháng 05 năm 2011, lớp cổ văn của chúng ta cùng nhau học tập “Quần Thư Trị Yếu 360”. Tại vì sao bắt đầu từ tuần này chúng ta cùng nhau học tập bộ sách “Quần Thư Trị Yếu”? Trong đó đã trích ra 360 câu từ bộ sách này.

Đầu tiên, xin nói rõ với mọi người về nhân duyên này. Lần này, chúng tôi ở Đài Loan đã đem “Quần Thư Trị Yếu” in ra được 10.000 bản. Bộ sách quý này là do Hoàng đế Đường Thái Tông ra lệnh cho Ngụy Trưng đại nhân phụ trách biên soạn. Vào lúc đó có rất nhiều đại thần nhà Nho lỗi lạc tham dự, do Ngụy Trưng đại nhân làm đại diện, nhưng bộ sách này sau đời nhà Đường thì đã thất truyền. Sau đời Tống, trong “Nghệ Văn Chí”, trong Sử Thư đều không thấy có ghi chép về bộ sách này. Vào lúc Thanh triều Càn Long thoái vị, Hoàng đế Gia Khánh đăng cơ thì quyển sách này lại được tiến cống từ Nhật Bản về lại Trung Hoa, đồng nghĩa với việc chúng ta mất rồi lại được. Sau khi trở về lại Trung Hoa thì nó cũng không được xem trọng. Sau thời Dân Quốc lại bị quân phiệt chia cắt, vì vậy mà quyển sách này lại bị mai một. Vào cuối năm ngoái, người bạn cùng học tập văn hóa truyền thống với chúng ta đã đem hai bộ “Quần Thư Trị Yếu” đến cho Sư trưởng. Bởi vì, Sư trưởng trong khi giảng Kinh đã đề cập đến việc từng xem qua một bộ sách “Chư Tử Trị Yếu”, là hai mươi quyển sau cùng trong bộ năm mươi quyển của “Quần Thư Trị Yếu”. Ngài cảm thấy biên soạn vô cùng tinh túy, thấu đáo, cho nên hy vọng có thể tìm được bộ sách “Quần Thư Trị Yếu” này. Quả như Lão Tử đã nói: “Thiên đạo vô thân thường dữ thiện nhân”. Ở trong thời đại này, việc truyền thừa văn hóa là đại sự của dân tộc, bởi vì văn hóa đã gặp phải nguy cơ bên bờ vực tồn vong. Sư trưởng Ngài cũng vô cùng xem trọng việc truyền thừa văn hóa. Được Thánh Hiền và tổ tiên che chở, bộ sách này đã đến được tay của Sư trưởng Ngài và đã mau chóng được in ấn ra với số lượng lớn để lưu thông. Thế gian này không có sự việc nào là ngẫu nhiên, đều là có cảm ứng. Sư trưởng có cái sứ mệnh cảm của con cháu đời sau, cảm ứng tổ tiên gia trì, khiến cho hai bộ sách cổ đã tám mươi – chín mươi năm này được đến tay của Ngài. Sư trưởng ngoài việc đã tiếp xúc với bộ sách này ra, đồng thời cũng đã nhận được bộ “Quốc Học Trị Yếu”. Đây đều là bảo điển đã được phiên ấn vào thời Dân Quốc, đều sắp bị thất truyền. Trong một cơ hội vào cuối năm ngoái, cả hai bộ sách này đều được đưa đến tận tay Sư phụ, và đã in ra một vạn cuốn.

Chữ “trị”  trong “Quần Thư Trị Yếu” này là chính trị trong “trị quốc – bình thiên hạ”, đồng nghĩa với việc trong Quần Thư có tinh hoa cương yếu liên quan đến việc “tu thân – tề gia – trị quốc – bình thiên hạ”, đều được hội tập lại. Mà chữ “trị” trong “Quốc Học Trị Yếu” lại là trị học, là việc cầu học vấn. Mười sáu năm Dân quốc hoàn thành, vào lúc đó những nhân sĩ có chí có thể đã cảm thấy văn hóa truyền thống như là “Tứ Khố Toàn Thư”. Những loại bảo thư hoàn chỉnh như vậy tổng cộng có 1.500 quyển. Những con cháu của Trung Hoa thì phải thâm nhập văn hóa của Trung Hoa, nhìn thấy 1.500 quyển này thì không biết phải bắt đầu từ đâu. Cho nên, từ trong 1.500 quyển này chắt lọc tinh hoa ra còn được tám quyển. Chúng ta chỉ cần thâm nhập tám quyển này thì có thể nắm được cương lĩnh của cả nền văn hóa. Ai càng hiểu được văn hóa của mình thì sẽ càng yêu văn hóa của mình hơn, càng sẵn lòng thâm nhập Kinh điển kế thừa văn hóa. Cho nên hai bộ sách này được lưu thông với số lượng lớn cũng là nhờ đức của tổ tiên. Có nghĩa là thế hệ này của chúng ta phải gánh vác trách nhiệm kế thừa văn hóa truyền thống, cũng phải có cái sứ mạng làm cho văn hóa của chúng ta tại thời đại này có thể được phục hưng trở lại.

Vừa rồi đã nói với mọi người, trên thế gian này không có sự việc gì gọi là ngẫu nhiên. Quyển sách này sao không đến tay của người khác mà lại đến tay của Sư trưởng? Thế hệ này của Sư trưởng có thể xem như là một thế hệ sau cùng có nền tảng của nền văn hóa. Sư trưởng Ngài cũng đã nói, em trai của Ngài chỉ nhỏ hơn Ngài sáu tuổi, đã không còn được học tư thục như Ngài nữa, đã bắt đầu đi học trường như chúng ta rồi. Chỉ có sáu năm mà lại có sự khác biệt về văn hóa vô cùng lớn như vậy. Mà Ngài cũng thường hay nói: “Chính nhờ học tập văn hóa truyền thống mà cả cuộc đời có thể không bị ô nhiễm khi ở trong đại xã hội này, không bị cuốn trôi theo sóng nước cuộc đời chính là nhờ vào văn hóa truyền thống, nhờ đi học tư thục”. Từ nhỏ đã được vun trồng cái gốc đức hạnh, nhờ có nền tảng như vậy mà đã giúp cho một đời đều được bình an, đều có thể không bị ô nhiễm. Tiếp đến, có thể thành tựu được đạo đức học vấn. Cho nên cái “gốc” này rất là quan trọng. Nhờ có gốc mới có được sự sống, nhờ có gốc mới có thể vượt qua được những sự khảo nghiệm, mới có thể đứng vững trên đôi chân.

Sư trưởng Ngài mười một tuổi gặp phải cuộc kháng chiến chống Nhật, cho nên lưu lạc khắp nơi. Khi mười mấy tuổi thì Sư trưởng đã bắt đầu suy nghĩ: “Hy vọng thiên hạ không phải chịu sự thống khổ của việc thất học, hy vọng tất cả mọi người đều có thể đọc được giáo huấn của Thánh Hiền”, bởi vì bản thân Ngài cảm thấy sự đau khổ của việc thất học. Khi mười mấy tuổi thì Ngài đã suy nghĩ về việc làm thế nào để người trong thiên hạ đọc được sách Thánh Hiền, chúng ta nghe giảng đến chỗ này thì vô cùng bội phục và rất hổ thẹn. Mười mấy tuổi, theo tôi thấy sẽ suy nghĩ về việc ăn uống vui chơi như thế nào, còn Ngài thì lại suy nghĩ làm thế nào để người trong thiên hạ có được trí huệ, không bị cái khổ giống như Ngài. Cho nên, từ tấm lòng của Ngài lúc còn thời thiếu niên, mọi người sẽ không thấy bất ngờ về việc tại sao bộ sách này đến được tay của Ngài, bao gồm việc khi ở tại Đài Loan Ngài gặp và được ba vị cao tăng đại đức chỉ bảo, giáo huấn tận tình. Việc này đều có liên quan đến sự cảm ứng với tâm yêu thương, tâm nguyện và tâm hiếu học của Ngài. Đương nhiên, ngày nay chúng ta cùng nhau học tập cổ văn, cùng nhau học tập “Quần Thư Trị Yếu”, việc này cũng không phải là ngẫu nhiên. Các vị học trưởng đều là những người có sứ mệnh: “Vì vãng Thánh tiếp nối tuyệt học, vì vạn thế khai mở thái bình”, cho nên chúng ta đã tụ hội một nơi cùng nhau học hỏi, cùng nhau thâm nhập và học tập cổ văn. Về sau, Sư trưởng theo học với ba vị cao tăng đại đức tại Đài Loan. Đầu tiên là Giáo sư Phương Đông Mỹ, tiếp đến là người trong nhà Phật; Đại sư Chương Gia và Lão sư Lý Bỉnh Nam. Được ba vị lão sư chỉ dạy, về sau Ngài đã đem giáo lý của ba nhà Nho – Thích – Đạo trong văn hóa truyền thống Trung Hoa hoằng truyền ra năm châu trên toàn thế giới. Lý do vì sao Sư trưởng có thể gánh vác việc truyền thừa lại văn hóa dân tộc, có thể tiếp nhận được bộ sách quý “Quần Thư Trị Yếu” này, đều xuất phát từ Ngài cảm thấy có một sứ mệnh, trách nhiệm đối với dân tộc. Cho nên, chúng ta cũng noi theo tinh thần của Sư trưởng Ngài, bởi vì văn hóa thì cần phải nhờ vào từng đời từng đời truyền thừa nối tiếp. Vì thế, việc truyền thừa này không thể gián đoạn một đời nào. Chỉ cần một đời không kế thừa thì văn hóa hàng nghìn năm cũng phải mất đi. Cho nên, thân là con cháu đời sau, “thừa tiên khải hậu”, kế thừa giáo huấn của tổ tiên, sau đó khởi phát cho con cháu đời sau. Đây là nghĩa vụ mà mỗi người phải tận hết bổn phận, nếu không chúng ta sẽ không có mặt mũi nào đối diện với tổ tiên. Cho nên, Sư trưởng đã nêu ra trong thời đại hiện nay có hai sự việc lớn, chúng ta nhất định phải xem trọng.

Thứ nhất, cứu vãn văn hóa truyền thống của dân tộc.

Bởi vì, văn hóa là linh hồn của dân tộc, giáo dục là sự sống còn của văn hóa, văn hóa nhất định phải nhờ vào giáo dục để tiếp tục truyền thừa. Một dân tộc không có văn hóa thì nó không có linh hồn. Bạn xem, chúng ta xem trọng “ngũ luân – ngũ thường – tứ duy – bát đức”; ngũ luân là đạo, ngũ thường là đức. Tổ tiên chúng ta có thể truyền thừa được mấy nghìn năm lịch sử bởi vì họ xem trọng đạo đức. Bởi vậy, con cháu chúng ta thật là có phước, “tích thiện chi gia tất hữu dư khánh”. Trên thế giới có nhiều dân tộc có văn minh cổ xưa, trải qua mấy nghìn năm thì cuối cùng chỉ có văn hóa truyền thống Trung Hoa là vẫn tiếp tục còn tồn tại. Mấu chốt là ở hiền gặp lành, tổ tiên có đức dày, nhờ xem trọng đạo đức. Mà cái đức này, thường nói nhất là ngũ thường “nhân-lễ-nghĩa-trí-tín”. Con người nếu như không có ngũ thường cũng giống như người không có linh hồn. Con người suy từ ta ra người, đồng cảm, xúc động, đây mới giống linh hồn của vạn vật, mới là tam tài “thiên – địa – nhân”. Nếu như con người không biết nhân ái, đều chỉ biết tự tư tự lợi, họ chỉ là cái xác không hồn, là nô lệ của dục vọng. Theo đuổi danh lợi sẽ có hiện tượng ruồng bỏ cha mẹ.

Gần đây có rất nhiều tin tức xã hội đăng tải, thấy người bị tai nạn (đứa trẻ bị xe cán) không có người nào chịu đến giúp. Lòng nhân từ của con người đã phai mờ không còn tồn tại, chủ nghĩa danh lợi đã thống lĩnh. Lịch sử nhân loại trong 200 năm trở lại đây đều bị tài sắc vây hãm, theo đuổi sự hám sắc hám tiền, dường như mục đích của cuộc đời nằm ở dục vọng, là ở hưởng thụ. Sự sai lệch này thật quá đáng!

Người xưa nói: “Đọc sách chí tại Thánh Hiền”, phải thật sự hiểu được ý nghĩa quan trọng nhất của đời người là nâng cao đức hạnh, linh tánh của chính mình, nâng cao trí huệ. Bởi vì, biết cái thân thể này của chúng ta là một thứ công cụ. Trong “Kinh Dịch – Hệ Từ Truyện” của Khổng Tử nói: “Du hồn vi biến”, biết được thân thể này là một cái công cụ để cho linh hồn trú vào. Mà công cụ thì sẽ bị hư hỏng, dùng hỏng rồi thì nó sẽ đi về đâu? Cho nên, cuộc đời con người phải không ngừng nâng cao linh tánh để cho nó được đi về nơi tốt đẹp hơn. Hiện tại, giá trị quan của đời người đã sai lệch rồi, đều là hưởng lạc và buông thả. Vì vậy linh tánh đã không ngừng đi xuống, khi kết thúc cuộc đời này chỉ có đọa lạc. Cho nên, không có Kinh điển chỉ dẫn thì phương hướng của cả cuộc đời, phương hướng của cả nhân loại đều là sai lệch. Nhìn thấy xã hội hiện tại thì nghĩ đến trong “Chu Tử Trị Gia Cách Ngôn” có nói: “Tử tôn tuy ngu, Kinh thư bất khả bất độc”, không đọc Kinh sách thì không thể mở được con mắt trí huệ, ngay cả phương hướng cũng điên đảo hết. Kết quả là “mê mờ danh lợi”, toàn bộ đã bị dục vọng khống chế. Cho nên, bạn xem văn hóa chính là linh hồn của dân tộc, không có văn hóa thì cũng như không có linh hồn.

Chúng ta thấy số thống kê, một năm số người phá thai vượt hơn năm mươi triệu người. Chúng ta suy nghĩ xem, đó là con số có đăng ký, vậy còn số lượng chưa đăng ký thì sao? Vả lại, số lượng thiếu nữ dưới hai mươi tuổi lại đặc biệt nhiều, đều là chưa có kết hôn. Chúng ta phải bình tĩnh mà suy nghĩ, việc phá thai chính là tự tay mình giết chết con cái của chính mình, hành vi này thì ngay cả động vật cũng đều không làm như thế, thì làm sao mà “vạn vật chi linh” như chúng ta lại làm như vậy, bao gồm cả lịch sử lâu dài 5.000 năm. Một triều đại nào mà có trường hợp giết cha, hại mẹ thì đã thật sự là kinh thiên động địa rồi. Hiện tại không có truyền thừa văn hóa, cho nên việc giết cha hại mẹ thường nghe xảy ra. Cho nên chúng ta xem, nếu “nhân-lễ-nghĩa-trí-tín” không tiếp tục được truyền thừa thì cả dân tộc sẽ không có tương lai. “Nghĩa”; đạo nghĩa, không thể thấy lợi mà quên nghĩa.

Hiện tại, vợ chồng chưa kết hôn thì tài sản đã phải đem đi công chứng rồi, phải phân ra rõ ràng. Vợ chồng kết hợp mà lại không xem trọng đạo nghĩa, vậy gia đạo này làm sao truyền lại đây. Cho nên, nhìn thấy hiện trạng hiện nay nếu chúng ta vẫn còn có tâm từ bi, còn có tâm trách nhiệm, chân thật không có sự việc nào quan trọng hơn việc giáo dục và truyền thừa văn hóa. Lắng lòng suy nghĩ tất cả vấn đề của gia đình hiện nay, vấn đề xã hội, sự xung đột giữa các quốc gia, nếu dùng phương pháp khác thì sẽ rất khó giải quyết. Bạn dùng kinh tế, dùng quân sự, dùng chính trị, dường như càng ngày càng phức tạp thêm, xung đột càng ngày càng nghiêm trọng. Duy chỉ có giáo dục mới có thể thay đổi nhân tâm, mới có thể loại trừ được tự tư tự lợi, mới có thể biết suy nghĩ cho người khác, sự xung đột này mới có thể giải quyết. Cho nên, thiên tai cũng vậy, nhân họa cũng vậy, vấn đề căn bản của nó là ở nhân tâm. Việc này thì những câu Kinh được tuyển chọn từ trong “Quần Thư Trị Yếu” đều nói được một cách thấu triệt.

Như “Thượng Thư”, đây là một triết học về chính trị sớm nhất. Trong Thượng Thư có nói: “Làm thiện giáng trăm điều may mắn, làm bất thiện giáng trăm điều tai ương”. Một câu này không phải đã đem vấn đề thiên tai nói thấu triệt rồi hay sao? Hiện nay, con người nhiều tai họa như vậy, trong “Thượng Thư” lại nói: “Trời giáng họa còn có thể tránh, tự gây họa thì không thể sống”. Thân thể của chúng ta, ngôn ngữ của chúng ta, thậm chí là ý niệm, khởi tâm động niệm của chúng ta mỗi ngày đều là đang tạo tội tạo nghiệp, vậy thì làm sao có thể nói cuộc đời sẽ được thuận lợi, được hạnh phúc, được may mắn đây. Điều này là không thể nào!

Nhưng bạn xem, hiện tại có bao nhiêu sinh viên tốt nghiệp ra trường, các vị hỏi họ: “Bạn đã tốt nghiệp đại học rồi, sự việc bạn mong muốn làm nhất là gì?” Họ có nói tôi rốt cuộc cũng có thể vì xã hội này mà cống hiến một phần sức lực rồi hay không? Họ có nói tôi rốt cuộc có thể hành thiện tích đức rồi hay không? Mà những sinh viên này họ sẽ nói: “Tôi muốn làm sao để có thể mau chóng kiếm được thật nhiều tiền, tôi muốn dùng tiền vào việc gì đó”. Giống như làm một điều tra trong một trường đại học với hơn 10.000 sinh viên, hỏi xem họ cảm thấy sự việc quan trọng nhất cuộc đời là gì. Dường như không quá mười người nói: “Sự việc quan trọng nhất là hiếu thuận”. “Trăm thiện hiếu làm đầu”, việc này đã truyền được 5.000 năm rồi. Khi đến thời đại này của chúng ta, học tập hơn mười năm mà ngay cả sự việc quan trọng nhất của cuộc đời cũng không biết. Hiện tượng này đáng để cho những người làm cha, làm mẹ, làm thầy, làm bậc trưởng bối như chúng ta phải cẩn thận mà suy nghĩ cái gì mới là giáo dục chân chánh? “Trưởng thiện cứu thất” mới là giáo dục.

Mọi người có cơ hội hãy đến Hồng Thôn, Tây Đệ, Giang Tây, Trung Quốc, những nơi này đều có dấu tích cổ xưa. Những kiến trúc ở đó đều là kiến trúc truyền thống. Bước ra cổng thì trên tường có điêu khắc một chiếc quạt, ý nghĩa là gì? Tất cả mọi người ra khỏi nhà nhớ phải làm những việc gì? Là hành thiện. Trong tiếng Hoa thì cái quạt phát âm giống như chữ “hành thiện”. Đương nhiên, khi quạt sẽ cảm thấy rất mát mẻ, ý nghĩa là ra khỏi nhà phải làm cho người khác như được tắm gió xuân, phải “dĩ hòa vi quý”. Truyền được 5.000 năm, nhà nhà đều là như vậy. Trên bức tường ở cửa thì trang hoàng như thế nào? Là Mai – Lan – Trúc – Cúc. Đây là xem trọng đức hạnh. Mai – Lan – Trúc – Cúc là bốn người quân tử, khi ra ngoài phải giao du với bạn bè có đức hạnh. Ba loại bạn tốt giúp ích được cho ta đó là: người thẳn thắn, người bao dung và người nghe biết rộng. Những giáo huấn này đều được thể hiện trong phần kiến trúc của chúng ta.

Sư trưởng đã thấy được hiện tượng xã hội ngày nay, đã ra sức kêu gọi, đặc biệt là những học trò như chúng ta phải lấy chí thầy làm chí của mình, như vậy thì Sư trưởng mới thật sự có được đệ tử Thánh Hiền, nếu không thì sẽ là con cháu kém cõi. Phải lấy chí của thầy làm chí của mình. Cho nên, việc cứu vãng văn hóa của dân tộc là rất quan trọng. Việc này không chỉ Sư trưởng dốc sức đề xướng, mà cả đất nước, chính phủ đã hiệu triệu nhân dân cả nước cùng nhau phát huy văn hóa truyền thống, tinh thần cùng nhau xây dựng quê hương đất nước. Vả lại, cũng định vị việc đất nước mạnh về văn hóa. Việc này rất quan trọng. Một đất nước có kinh tế mạnh mà không có văn hóa, vậy thì xã hội sẽ biến chất đi xuống càng nhanh, gọi là: “Họa phước như hình với bóng”. Có tiền mà không có đức thì người ta có thể sẽ làm ra rất nhiều sự việc trái với lương tâm. Cho nên, rất nhiều gia đình không có tiền thì trong nhà còn có thể an định, đột nhiên phất lên mà người nam lại không có đức, cả gia đình đó liền bị phá hoại mất. Lão Tử đã nhắc nhở: “Họa phước tương ỷ”, “Đức giả, bổn dã; tài giả, mạt dã”. Đây là giáo huấn ở trong quyển “Đại Học”. Cho nên, nếu đất nước xem trọng đức thì đây là nắm được căn bản. Vả lại, phải nâng cao toàn diện sự tự tin về văn hóa của toàn dân tộc. Phải có lòng tin. Bạn không thể cứ cảm thấy mặt trăng ở đất nước người ta thì sáng tròn hơn, một mực muốn Phương Tây hóa. Mà trong quá trình Phương Tây hóa đó cũng không học được tinh hoa của nó, đều là chủ nghĩa công lợi, học đã bị sai lệch rồi. Vả lại, sở trường của Phương Tây là gì? Tôn Trung Sơn đã nhìn thấy rất rõ, là máy móc, là khoa học kỹ thuật. Những thứ khác thì đều phải học từ Phương Đông. Kết quả, quan niệm tư tưởng hiện tại của chúng ta, giá trị quan toàn bộ đều học chủ nghĩa công lợi này, cho nên một hai thế hệ gần đây đã biến chất rất nhanh. Vì vậy, lòng tự tin văn hóa rất quan trọng. Tự giác văn hóa phải được thức tỉnh trở lại; quý trọng văn hóa của chính mình, phát huy văn hóa của chính mình, tiếp đến văn hóa phải tự cường, phải khiến cho văn hóa sau khi được kế thừa càng thêm phát dương quang đại.

Nhà nước cũng nhấn mạnh việc xem trọng đội ngũ giáo viên, thúc đẩy văn hóa. “Nhân tồn chính cử”, phải có người đi thực hiện, phải có người đi hoằng dương. Chúng ta tin tưởng dưới sự ra sức đề xướng này của Trung ương thì các địa phương cũng sẽ xem trọng việc truyền thừa văn hóa và bồi dưỡng nhân tài. Các kiều bào ở Malaysia cũng rất hưởng ứng lời hiệu triệu này. Chúng ta nơi này cũng đã học tập rất tốt, về sau nếu có cơ duyên thì trở về nước để phụng hiến tâm sức. Vả lại ở Malaysia, đặc biệt là công tác thúc đẩy văn hóa truyền thống đã làm được rất tích cực, rất có thành tích. Tất cả hiệu trưởng, công nhân viên chức thúc đẩy “Đệ Tử Quy” trong 984 trường Tiểu học Hoa Ngữ, thúc đẩy giáo dục đức hạnh. Người Hoa trên toàn thế giới chỉ có người ở Malaysia này làm được. Chỉ tính học sinh tiểu học thì cũng năm – sáu trăm nghìn người. Thế hệ này đều được học qua “Đệ Tử Quy”. Về sau, chúng sẽ có cùng chung giá trị quan. Điều này đối với việc chăm lo cho gia đình của chúng về sau, việc chăm lo sự nghiệp ở trong đoàn thể đều sẽ có tiêu chuẩn chính xác, đều có chuẩn mực của việc làm người. Được như vậy, tôi tin cũng sẽ đem lại sự khai thị rất lớn cho người khác ở trên toàn thế giới. Đất nước cũng đang rất quan tâm. Hiệu trưởng Lý Kim Hoa của chúng ta chính là người có công lao lớn nhất trong việc thúc đẩy “Đệ Tử Quy” trong các trường Tiểu học Hoa ngữ, cho nên nhà nước đã ban tặng bằng khen “Cống hiến giáo dục trọn đời”. Sau đó, còn mời ông đi phỏng vấn và thăm viếng rất nhiều danh thắng cảnh. Việc này có nghĩa nhà nước rất xem trọng, cũng là khẳng định sự cống hiến của văn hóa truyền thống đối với mọi người trên thế giới. Đây đúng là việc tốt. Cho nên, việc lớn đệ nhất này chúng ta mỗi một người đều phải nên gánh vác. “Quần Thư Trị Yếu” này được biên soạn vào thời nhà Đường, chút nữa trong phần lời tựa chúng tôi sẽ giải thích tường tận hơn với các vị, sẽ giảng giải rõ hơn.

Thứ hai, giúp đỡ thế giới hóa giải tai nạn.

Hiện tại, các nhà khoa học vẫn đang thảo luận trái đất có còn sinh tồn được nữa không? Hiện tại, nguy cơ lớn nhất của thế giới là ở đâu? Ở khủng hoảng lòng tin. Con người không còn tin tưởng đối với luân lý đạo đức, đối với những giáo huấn về nhân quả, nhân tâm liền biến chất nhanh chóng, cảm chiêu đến những tai nạn. Cho nên, nếu Phương Đông không xem trọng những giáo dục của Thánh Hiền, Phương Tây lơ là đối với giáo huấn trong Kinh điển các tôn giáo thì đây mới chính là căn nguyên của tai họa. Mà muốn khôi phục lại lòng tin của con người trên thế giới này đối với luân lý đạo đức, đối với giáo huấn của Thánh Hiền phải có người làm ra tấm gương.

Như vào năm 2005, Sư trưởng đã thành lập một Trung tâm Giáo dục Văn hóa ở quê nhà Lô Giang, dùng bộ Kinh điển “Đệ Tử Quy” này phát huy tại thị trấn Thang Trì với 48.000 người. Trong vài tháng ngắn ngủi nhân tâm đã có sự thay đổi rất là lớn. Cho nên, chân thật con người đều có thể dạy trở nên tốt. Tỷ lệ ly hôn vốn rất cao, sau đó đã giảm xuống nhanh chóng. Thời gian chỉ khoảng một năm mà dường như giảm được một nửa. Nhưng trong số những người ly hôn không có người nào ở tại thị trấn, đều là những người đi xa làm việc, bên ngoài có mê hoặc. Người ở tại thị trấn đã nghe giảng qua rồi, không có cặp vợ chồng nào ly hôn. Đây đều là chứng minh “nhân chi sơ tánh bổn thiện”, con người đều có tình nghĩa và có đạo nghĩa. Phải có người nhắc nhở, phải có người dạy. Sau cùng, cũng có tổ tiên phù hộ. Nhờ thành quả dạy học ở tiểu trấn này mà năm 2006, Tổ Chức Liên Hiệp Quốc (UNESCO) đã chia sẻ với 192 quốc gia trên toàn thế giới. Những đại biểu của các quốc gia này đều là những người theo đuổi sự nghiệp thế giới hòa bình trong thời gian dài. Sau đó, xem thấy chân thật có thể thông qua luân lý đạo đức để cải thiện lối sống của xã hội. Rất nhiều đại biểu đều muốn đến Thang Trì học tập. Dường như cũng có mười mấy vị đại biểu đã cùng nhau đến Thang Trì để quan sát thực tế. Cho nên, chúng ta thấy được cả thế giới đều đang tìm phương pháp tốt nhất để hóa giải tai nạn. Cho nên, một thị trấn nhỏ làm tấm gương thì sẽ làm cho những người có duyên sanh khởi lòng tin.

Hiện tại, giả sử bắt đầu từ Trung Quốc làm tấm gương, vậy sẽ có thể dẫn dắt sự tín nhiệm luân lý đạo đức cho người toàn thế giới. Thâm nhập giáo dục luân lý đạo đức trên thực tế ông trời cũng đã cho người Hoa và kiều bào trên cả thế giới một sứ mệnh thời đại, chính là để cứu vãng kiếp nạn của thế giới. Đây không phải là tôi nói. Giả sử mọi người vừa nghe xong liền nói: “Đó là cách nhìn của cá nhân anh, tôi nói thì có được tác dụng gì”. Đây là vào những năm 1970, Giáo sư Thang Ân Tỷ người nước Anh, nhà triết học được công nhận trong lịch sử vào thời đại khi đó của Phương Tây, là người có học vấn chân thật đã nêu ra: “Để giải quyết vấn đề xã hội của thế kỷ 21 thì chỉ có học thuyết Khổng – Mạnh và Phật pháp Đại Thừa”. Chỉ có nhờ vào học thuyết Khổng – Mạnh và Phật pháp Đại Thừa, có nghĩa chỉ cần có thể dựa vào sự giáo huấn của văn hóa truyền thống, cả thế giới có một con đường thênh thang xán lạn. Học thuyết Khổng – Mạnh và Phật pháp Đại Thừa nằm ở đâu? Chỉ cần được đọc qua Kinh điển và hiểu được những giáo huấn ở trong đó. Câu nói này của Thang Ân Tỷ cũng có nghĩa là nói với chúng ta có bảo vật có thể cứu thế giới. Tuy có bảo vật cứu thế mà vẫn khoanh tay đứng nhìn, đây gọi là thấy chết mà không cứu. “Kiến nghĩa bất vi, vô dũng dã”, thấy chết mà không cứu thì chính là tạo tội nghiệp. Vua Diêm La sẽ ghi chép lại tội trạng đó, cuộc đời này của chúng ta liền trở nên như gỗ đá. Chúng ta ở trong thời đại này, “đương kim chi thế, xả ngã, kỳ thùy dã”, bất luận là vì dân tộc hay là vì thế giới, đều phải nên gánh vác cái trách nhiệm này. Mà chúng ta muốn gánh vác, chúng ta cũng phải có được nền tảng đức hạnh, phải có nền tảng văn ngôn văn. Cho nên, chúng ta từ tháng năm năm ngoái đã bắt đầu cùng nhau học tập cổ văn, văn ngôn văn, đã học được mấy chục bài rồi. Từ nay về sau chúng ta đem “Quần Thư Trị Yếu” làm chủ đạo trong nội dung học tập cổ văn. Đó là cùng lúc học cổ văn, cùng lúc xây dựng nền tảng đức hạnh, cùng lúc nắm được học vấn về “tu thân – tề gia – trị quốc – bình thiên hạ”.

HẾT TẬP 1 – Xin xem tiếp tập 2 – Quẩn Thư Trị Yếu 360