QUẦN THƯ TRỊ YẾU 360 GIẢNG GIẢI – TẬP 8

Chủ giảng: Thầy giáo, Tiến sĩ Thái Lễ Húc
Cẩn dịch: Vọng Tây Cư Sĩ, Viên Đạt Cư Sĩ, Mộ Tịnh Cư Sĩ, Phước Tịnh Cư Sĩ
Thuyết minh: Hạnh Quang
Download toàn bộ MP3



Quần thư trị yếu 360 – Tập 8

Cho nên ngày nay muốn gia đình có được lợi ích, người khác được lợi ích, nhất định là phải bắt đầu từ cái căn bản này, chính là loại bỏ tập tánh xấu của bản thân mình. Đây là bản. Thưa các vị học trưởng, trong giai đoạn chúng ta học tập văn hóa truyền thống, bản thân chúng ta có loại tập tánh xấu nào thì hãy loại bỏ đi, có hay không? Các vị không thể vô tội mà nhìn tôi. Mọi người chú ý, chẳng phải các vị mỗi ngày đọc Kinh thì được tiến bộ sao, vậy mà một tập quán xấu cũng chẳng bỏ được, chẳng thể loại bỏ cái này gọi là đảo đi đảo lại chỗ cũ thậm chí là bị thụt lùi. Hơn nữa, còn làm gương xấu, mọi người nhìn chúng ta nói một đống nhân nghĩa đạo đức, kết quả là tập tánh vẫn còn một đống lớn có hại cho đại chúng, mọi người vừa xem, “cái văn hóa truyền thống đó chẳng nên học, học thì cũng giống như mấy người đó”. Vì vậy mọi người hiện nay là đệ tử của Thánh Hiền, cái logo đó có treo lên chưa? In ra rồi, bôi xóa cả cuộc đời cũng không hết. Với quyết tâm vượt lên phía trước, có ai học theo không? Ây da! Nếu sớm biết thì chẳng nên học. Mọi người đều nhìn vào ta, các vị có ý niệm này không? ”. Có, là người nào vậy? Là bình thường, rất bình thường, vì sao vậy? Tập khí nghiêm trọng của con người gồm có những điều gì? Không có tự tin, không có kiên nhẫn, không có nghị lực, không có quyết tâm, không có tâm dài lâu. Những điều này người thông thường đều có, cho nên những ý niệm này khởi lên cũng chẳng chẳng nên trách. Nó khởi lên thì phải làm sao? Mở “Đệ Tử Quy” ra, quan trọng nhất là phải đọc một lần câu cuối cùng. “Vật tự bạo, vật tự khí, thánh dữ hiền, khả thuần chí”. Còn phải đọc những điều nào nữa? “Thân sở hiếu, lực vi cụ”, đúng không? “Đức hữu thương, di thân tu”. Còn nữa không? “Kiến nhân thiện, tức tư tề”, “vật úy nan”,  phải không? Chánh khí lập tức nổi lên, tà khí chẳng thể đi vào được. Sự lùi bước này đó chính là tà khí. Phải đề khởi chánh niệm, đề khởi Kinh điển thì mới đúng. Cho nên trước tiên bản thân mình phải điều phục được dục vọng. Con người hễ điều phục được dục vọng thì thân tâm khinh an, càng lúc càng tự tại, sau đó thì nụ cười càng lúc càng sáng lạn. Sau đó thì mọi người xung quanh bắt đầu điều tra, người này ở gần nhất, “điều gì đã xảy ra với anh ấy vậy, làm sao mà anh ấy dạo này hình như không có chau mày, mỗi ngày trôi qua hình như rất dư dật, còn ta thì cảm thấy hiện nay chẳng biết đang bận rộn chuyện gì, rất trống rỗng, làm sao mà họ được vui sướng như vậy?”, liền đi đều tra, các vị làm một tấm gương rất tốt cho mọi người. Đây là một nhân duyên tốt. Hơn nữa, khi chúng ta xem người khác, thậm chí là các cháu nhỏ chìm đắm vào những dục vọng, chúng ta không chỉ không nên trách móc họ mà còn phải thương xót cho họ. Đây là lỗi lầm của người lớn chúng ta đã không truyền cho chúng tư tưởng giá trị quan đúng đắng. Xã hội là một cái chảo lớn ô nhiễm thì đâu có đạo lý chẳng bị chìm đắm vào chứ, cho nên không chỉ không nên trách móc. Là cha mẹ, là bậc trưởng bối trước tiên nên phản tỉnh, nhanh chóng nghĩ cách để khuyết điểm của mình không gây ra ảnh hưởng. Phải có niềm tin: “Nhân chi sơ tánh bổn thiện”, họ hiện giờ gặp phải duyên dụ dỗ mê hoặc cho nên họ mới bị chìm đắm. Các vị có được bầu không khí gia đình tốt, trí tuệ tốt để dẫn dắt họ, từ từ lôi kéo họ trở lại. Rất nhiều cháu nhỏ chẳng mong muốn phóng túng trong những dục vọng này, nó không có ý nghĩa gì, rất trống rỗng, nhưng chúng chẳng biết được phương hướng của cuộc sống ở đâu. Chúng ta thì đã hiểu được những đứa trẻ ở trong tiệm net suốt mấy hôm chẳng về nhà.

Chúng tôi có cơ hội nói chuyện với các cháu, chúng nói: “Con không muốn ở đây đâu, nhưng mà trong gia đình của con một  chút êm ấm cũng không có, con cũng chẳng muốn trở về nhà”. Các vị xem, gia đình quan trọng lắm! Một đứa trẻ trưởng thành, phát triển nhân cách, nền móng trong gia đình. Điều này tôi hiểu rất sâu.

Lúc hai tuổi tôi sống ở Thành phố Cao Hùng. Thành phố Cao Hùng được xem là một thành phố lớn, có rất nhiều tiệm trò chơi điện tử, tan học về nhà đều phải đi ngang những chỗ này. Tôi chẳng muốn vào đó, tôi chỉ muốn về nhà uống canh đậu đỏ, bởi vì trong gia đình rất êm ấm, việc gì cũng có thể nói với mẹ. Nếu như tôi ở trường làm điều gì sai, về nhà luôn càu nhàu. Sở dĩ con người kỳ thực vẫn là mãn hữu lương tâm, làm sai điều gì trong tâm chẳng thoải mái. Sau đó nếu như chẳng nói với mẹ thì buổi tối ngủ không ngon, nói xong thì trong lòng mới yên ổn, chẳng có giấu giếm mẹ về bản thân mình. Khi tôi học đến trung học thì vẫn là như vậy, đương nhiên hiện nay cũng là như vậy. Tôi nhớ lúc học trung học có làm sai một việc, vẫn phải kể cho mẹ, nếu không thì tôi có cảm giác hình như mẹ chẳng được thanh thản. Đây là thiên tánh vốn có của trẻ con, chúng chẳng muốn giấu giếm cha mẹ điều gì. Nhưng mà những điều trong tâm hễ nói ra mà cha mẹ chẳng quan tâm, thậm chí còn la mắng chúng, sau này chúng chẳng dám nói nữa, khoảng cách giữa con cái và cha mẹ dần dần được sanh ra như vậy. Thiên tánh của trẻ con nó có cả thiên tánh của người mẹ, lúc nào mà chẳng thấy, nó có thể duy trì cả cuộc đời.

Các vị xem, Đạo Trác đã sáu mươi mấy tuổi rồi, vừa mở của là kêu to, mẹ à”. Ây da! Đó là người hạnh phúc nhất. Thiên tánh cả cuộc đời chẳng mất, tiến thêm một bước là lấy một phần phụ tử hữu thân mà yêu thương hết thảy mọi người. Nhân cách như vậy thì đối với xã hội có sự cống hiến rất lớn. Không chỉ là làm cha mẹ làm gương tốt cho mọi người, vậy thì phải càng phải nhanh chóng đoạn trừ, nếu không thì sẽ đoạn huệ mạng của người khác, gọi là làm mất cơ hội của người khác.

Một vị thầy giáo mỗi ngày hút thuốc để học trò xem, vậy thì học trò sẽ nói, “thầy hút thuốc thì tại sao em không hút được chứ”. Thầy giáo “truyền đạo, thọ nghiệp, giải hoặc”, trước tiên là đem đạo biểu diễn cho học trò xem. Tiếp theo, người lãnh đạo của đơn vị cùng với đồng nghiệp có duyên phải là một người có tập quán rất tốt. Tập quán của các vị sẽ ảnh hưởng đến cấp dưới của các vị, là các vị đang tích âm đức. Giả như cấp dưới mới hai – ba tháng thì đã nhiễm tập quán xấu vốn có của chúng ta, đó là tạo tội lỗi rồi.

Có một chủ xí nghiệp, tôi rất khâm phục ông ấy. Ông nói: Chúng tôi mỗi năm nộp thuế cho nhà nước có phải là cống hiến cho quốc gia không? Nhân viên cấp dưới của chúng tôi, những nhân viên trẻ tuổi sau khi đến công ty của chúng tôi vốn là chẳng biết uống rượu, giờ đã biết uống rượu; vốn là chẳng biết chìm đắm trong bài bạc, giờ thì đã biết đánh bạc rồi, đã nhiễm nhiều tập khí như vậy. Chúng tôi vẫn nói bản thân mình cống hiến cho quốc gia, dối mình gạt người, làm cho những nhân viên này hư hỏng, còn làm hại đến gia đình của họ. Điều này phải lấy tâm của người làm cha mẹ để làm lãnh đạo, rất đáng quý! Vì vậy, hiện nay rất nhiều chủ xí nghiệp học văn hóa truyền thống, thật sự là dân chi phụ mẫu, là người cha mẹ tốt của nhân viên của họ, nhanh chóng đem những Kinh điển giáo dục đúng đắn nhất để cho nhân viên được học. Hơn nữa, chúng ta quan sát những xí nghiệp này kinh doanh rất tốt.

Chúng tôi có nghe Chủ tịch hội đồng quản trị Hồ Tiểu Lâm, xí nghiệp của ông rất tốt, còn có nhiều xí nghiệp rất tốt. Chúng tôi thường liên hệ, có cơ hội là họ đến để chia sẻ với mọi người. Xí nghiệp rất thực tế, sau khi học thì có hiệu quả và lợi ích, công việc càng làm càng tốt. Tôi nói nếu mời những ông chủ xí nghiệp này hiện thân thuyết pháp, các vị không có phản ứng gì à? Các vị phải phát ý niệm, người ta có cảm ứng mới đến. Các vị chẳng tỏ thái độ gì, cuối cùng là tôi mời. Thời đại này hiện đại, các vị phải để người ta tin văn hóa truyền thống cũng chẳng phải dễ, họ phải xem gương tốt thì họ mới tin. Chúng tôi dạy học ở trường, giảng cho chủ xí nghiệp nửa ngày, ây da điều này ở trong giới giáo dục của các vị thì có thể được, ở trong giới xí nghiệp của chúng tôi thì không được, tôi không thể giảng tiếp được nữa. Nhưng mà có những tấm gương tốt nổi lên, họ liền tin tưởng thì họ chịu học. Cho nên các ngành các nghề, mỗi một vai đều phải có gương tốt thì toàn bộ niềm tin của con người sẽ được hình thành.

Chúng ta nghỉ hè sẽ mời vài vị đã thực hiện vô cùng tốt lòng thương dân yêu nước, có cả nữ cao thủ hiến máu ở Đại Lục. Hiến máu mà trở thành cao thủ, hiến máu nhiều nhất mà vẫn khỏe mạnh. “Tích thiện chi gia tất hữu dư khánh”, con của cô ấy sau này tìm được người bạn đời rất tốt, để cho cô ấy đến hiện thân thuyết pháp. “Tích thiện chi gia tất hữu dư khánh”, thật sự chúng tôi xem chị Lưu này rất là xúc động, tính cách của cô vô cùng tốt, phản phác quy chân, xích tử chi tâm, người rất là dịu dàng, có tâm thương yêu. Vẫn chưa quyết định à, các vị phải cố gắng phát ra ý niệm, đến lúc đó không mời được thì xin đừng trách tôi.

Chúng ta tiếp theo xem câu thứ hai trong “Sử Ký Bổn Ký”. Sử ký là bổn ký. Biểu, thư, thế gia, liệt truyện là những bộ phận này. “Bổn ký” toàn là nói những chuyện của hoàng đế. Chuyện này ở trang 272 nói về lịch sử của triều đại nhà Chu. Ở hàng thứ nhất, chúng ta trích ra câu chuyện của Chu Lệ Vương.

“Lệ Vương tức vị” lên ngôi rồi, “háo lợi cận Vinh Di Công”, các vị xem câu nói này. “Háo lợi” là bản thân ông háo lợi mới chiêu cảm được quan quân háo lợi. “Vinh Di Công” này, lúc đó có một vị trung thần tên là Nhuế Lương Phu, “gián viết”. “Nhuế Lương Phu khuyến gián Chu Lệ Vương mà nói rằng, “vương thất k tướng ti hồ”, vương thất sắp bị suy bại phải không? Chúng ta xem câu nói này rất xúc động. Thưa các vị học trưởng, các vị xem câu nói này thì thể hội được điều gì? Các vị ở trong trong đơn vị đã có nói với chủ quản của các vị chưa, công ty của chúng ta sắp phá sản phải không?. Không được rồi, nói xong thì anh sẽ bị đuổi việc. Trung thần thì rất chánh trực, đại công vô tư, họ chẳng bận tâm bản thân mình còn làm việc hay không, họ chỉ bận tâm cho sự an nguy của quốc gia. Có cảm nhận được chánh khí của trung thần hay không?

Mộ hiền đương mộ k tâm”. Mọi người không chỉ xem những chữ này, nhân cách của người lưu danh trong lịch sử  các vị đã học được chưa, tinh thần các vị tiếp nhận được chưa?

“Mộ hiền đương mộ k tâm”, chúng ta ôn tập một  chút về cõi lòng của Đại Vũ. “Dân duy bang bổn, bổn cố bang ninh”, ở trong một đoàn thể, công nhân viên là nền tảng quan trọng nhất, có họ thì mới thành tựu được sự nghiệp, phải tôn trọng cảm ơn họ. “Oán khỉ tại minh, bất kiến thị đồ”, rất nhiều dấu hiệu báo đến phải nhanh chóng đi xử lý. “Dư lâm triệu dân, lẫm hồ nhược hủ sách chi ngự lục mã”. Các vị phải vừa học vừa ghi vào trong tâm, các vị không nên về nhà học thuộc từng chữ một, được chứ? Phải dùng tâm à! Các vị thật sự phải nối được thời quang tụy đạo. “Triết nhân nhựt dĩ viễn, điển hình tại túc tích, phong thềm triển thư độc, cổ đạo chiếu nhan sắc”. Các vị đã từng được đạo lý truyền thống chiếu qua chưa, có hay không tinh thần của bậc Thánh Hiền từ đây chẳng thể tách rời khỏi bạn. Bởi vì Nhuế Lương Phu rất có chánh khí, chánh trực dũng cảm, đối với quân vương thì nói lời thẳng thắn.

Phu vinh công hiếu chuyên lợi”. Vinh Di Công thích độc chiếm tài lợi, vật lợi, độc chiếm nhân dân, những tài lợi của quốc gia. “Nhi bất tri đại nan”, chẳng biết được chuyên lợi như vậy thì sau đó sẽ có đại nạn đến. Cổ nhân rất giỏi, vừa xem hành động này thì biết được tiếp sau đó sẽ xảy ra chuyện gì.

Trước đây chúng tôi có nêu lên vài trường hợp. Thương Trụ vương dùng đũa ngà voi ăn cơm, Cơ Tử nói quốc gia nguy nan, vì sao vậy? Vì xa xỉ phung phí. Xin hỏi mọi người, đũa ngà voi thì kết hợp với loại chén nào, chén giấy phải không? Chén bằng sừng tê giác. Chén bằng sừng tê giác thì kết hợp với những dụng cụ nào khi ăn? Dụng cụ làm bằng vàng, khai vàng mâm bạc, đúng không? Mâm vàng đựng thức ăn gì? Rau xanh, đậu hủ phải không? Là sơn hào hải vị. Ăn sơn hào hải vị thì mặc y phục gì? Đúng rồi, mặc các loại vải tơ lụa. Chỗ ở như thế nào? Mở rộng ra như vậy, xin hỏi tiền bạc từ đâu mà có? Dân chỉ dân cao. Cổ nhân rất bình tĩnh, nhìn biết trước sự việc, vô cùng nhạy bén đối với sự phát triển của toàn bộ sự vật. Bởi vì đọc Kinh điển mới có thể khai huệ nhãn, nếu không thì chúng ta thật sự là hậu tri hậu giác, thậm chí còn xảy ra khả năng ở đó đùn đẩy trách nhiệm.

Tiếp tục phân tích đến, ở đây chúng ta cũng trích ra một đoạn Kinh.

“Phu lợi bách vật chi sở sanh dã, thiên địa chi sở tại dã, nhi hữu chuyên chi, kỳ hại đa h.

Chúng ta xem chữ “lợi” này; tài lợi, vật lợi, từ đâu mà có? “Bách vật chi sở sanh dã”. Nó là vạn vật sản sinh ra, cuối cùng trở thành thương phẩm, trở thành thực phẩm, trở thành quần áo, trở thành những thứ linh tinh trong cuộc sống mà con người đều phải cần. Thật ra chúng ta đều phải lấy từ vạn vật, lấy từ thiên nhiên, nhưng mà các vị xem, hiện nay con người hưởng thụ ở bên ngoài, cướp đoạt chẳng kiêng nể gì, làm cho bộ mặt của đất mẹ toàn là những chuyện rắc rối. Các vị xem, hiện nay hễ mưa xuống thì núi lở, đất đá trôi, thật ra đều là do con người chúng ta cướp đoạt của thiên nhiên. Không có tâm cảm ơn, không có trân quý chúng, độc quyền, đều muốn thỏa mãn dục vọng của chính mình, cuối cùng thì tai nạn đã đến. Trong lời nói này đều có thể chứng minh tình trạng của xã hội hiện nay. Người xưa đối với sự cho tặng của thiên nhiên họ đều có sự tiết độ. Khi vạn vật đang sinh trưởng thì không được đốn chặt, không được đánh bắt, muốn chặt đốn thì phải đợi nó lớn lên, đều có quy tắc, tuân theo sự tuần hoàn của thiên nhiên.

Các vị xem, hiện nay con người sử dụng những tài nguyên của thiên nhiên đều phải dùng đến kiệt quệ, cuối cùng thì sao? Đến đâu hay đến đó, dù sao thì hiện nay vẫn chưa sử dụng hết. Những ý nghĩ bạt mạng này, chẳng biết cảm ơn, chẳng biết trân quý thì rất phiền phức, cho nên “bách vật chi sở sanh”. Chúng tôi nghe nói hiện nay trẻ em, ngay cả cơm ở đâu mà có chúng cũng chẳng biết. Các vị nói với chúng: “Cơm này từ đâu mà có?”. “Do mẹ con mua”. Trong kinh nghiệm đời sống của chúng chưa xem qua đồng ruộng, chúng chẳng biết cái gì gọi là “cây cuốc, mạ non buổi giữa trưa, mạ thấm mồ hôi trồng xuống ruộng”. Những việc này thì nên cho trẻ em lĩnh hội, đi xem thực tế, thì chúng mới nhớ được, không nên dạy bằng kiến thức. Vì vậy cha mẹ, thầy cô giáo phải nhạy bén, phần nào thì nhất định phải để cho trẻ con đi thể hội, để cảm nhận. Đây là sự giáo dục để nhận thức, giáo dục để cảm nhận, chẳng phải là tri thức.

“Thiên địa chi sở tải dã”. Tất cả những tài lợi đều là do trời đất dưỡng dục sinh ra, uống nước nhớ nguồn.

Nhi hữu chuyên chi, kỳ hại đa hĩ”. Nhưng mà những thứ tài lợi này, nếu các vị muốn độc chiếm chúng, đương nhiên sẽ dẫn đến rất nhiều tai họa. Nhìn thấu rồi, lợi ở trên thân của các vị người dân đói sắp chết thì đâu có chuyện họ không đi tìm các vị để đòi. Vì vậy, vua bị mất nước, bản thân thường có tài sản quý giá rất nhiều, sau khi nhân dân tạo phản, nhà vua vẫn chưa biết vấn đề là do đâu, thật đáng thương!

Có một vị hoàng đế, người dân không có cơm ăn, không có thực phẩm để ăn, vị hoàng đế kêu họ ăn thịt đi. Các vị xem, chẳng trách phải bị lật đổ. Cho nên: “K hại đa hĩ”. Nhìn thấu rồi nhân dân sẽ phản, tiếp theo khai phá không thương tiếc đối với thiên nhiên. Hiện nay, thiên nhiên phản kháng lại bởi vì chúng ta đã khai phá rất nhiều nơi. Thí dụ như nói về phần mồ mả, các vị có sự tôn kính tổ tiên hay không? Khi đã khai thông rồi, đã bố trí mồ mã ổn thỏa rồi, các vị xem có nên khai phá hay không? Các vị phải tôn trọng, phải cung kính. Bây giờ thì chưa đúng, chỉ cần tôi được lợi, phần mộ tổ tiên của người ta tất cả đều cho người đào lên, vậy thì tổ tiên làm sao mà an tâm được chứ, như vậy thì làm sao người ta chẳng oán chúng ta chứ. Bởi vì trong thế giới vô hình chẳng nhìn được những từ trường này, sự ảnh hưởng này con người phải có tính nhạy cảm. Cổ nhân rất hiểu cái đạo lý này.

Các vị xem, cổ nhân muốn sử dụng một cái thân cây thì cũng phải tôn trọng thần cây, phải đến chào hỏi với họ trước mấy hôm rồi mới đốn, mời họ chuyển đến trú ngụ ở thân cây khác. Chúng tôi có những người bạn sống ở Úc châu thông báo trước ba hôm cho cái cây đó. Sau khi đốn cây thì nữa đêm nằm mộng, thần cây nói với anh ta: “Ba ngày ngắn quá, lần sau nên báo sớm hơn một  chút. Mọi người phải nhạy bén, ba ngày là tập quán của người Hoa. Người Hoa tương đối cần cù, làm việc nhanh, người ở địa phương khác cuộc sống tương đối nhàn nhã, các vị không nên đốn quá nhanh. Nhập gia tùy tục. Cho nên cái “k hại đa h này rất có lý.

“Thiên địa bách vật, giai tương thủ yên, hà khả chuyên dã”. Những thứ tài lợi, vật chất, có thể cho người trong thiên hạ, thậm chí cũng phải cho hết thảy vạn vật cùng nhau hưởng. Làm sao mà các vị có thể độc chiếm hết toàn bộ được, như vậy người ta đâu thể nào bỏ qua cho các vị? Các vị làm cho người ta chẳng sống nổi thì người ta làm sao có thể khoan dung cho các vị được chứ? Các vị xem hiện nay khai phá rất nhiều, làm cho những động vật nhỏ chẳng còn chỗ để nương thân. Vì vậy, chúng tôi cảm nhận được tất cả những động vật trên thế giới này, chỉ cần một loại động vật bị diệt vong thì những động vật khác sẽ mở hội ăn mừng, mở bảy ngày bảy đêm chẳng ngủ nghỉ, rất vui. Xin hỏi mọi người đó là động vật gì? “Là con người. Làm sao các vị biết được? Thật vậy, các vị xem nhân loại làm hại thiên nhiên, làm hại động vật, làm cho động vật hiện nay sắp lâm vào chỗ tuyệt chủng, chẳng biết còn được bao nhiêu, đều là do con người gây ra.

“Tam tài giả, thiên địa nhân”. Con người nên làm theo trời đất mà thương yêu vạn vật. Hiện nay vẫn là làm tổn hại vạn vật, cho nên các vị xem, con người không có đức hiếu sinh, hiện nay chẳng dục chứng育症 . Chứng bệnh hiếm muộn càng lúc càng nhiều, bởi vì chúng ta dùng thuốc trừ sâu đối xử với mạng sống. Thuốc trừ sâu được phun ra, cuối cùng là phun vào thân của ai? Con người đâu có thông minh nhiều, người tính chẳng bằng trời tính.

“Xuất hồ nhi giả, phảm hồ nhi giả”. Các vị sát hại vạn vật, cuối cùng thì sát khí đó quay trở lại trên thân ai? Trên thân của chính mình. Vì vậy, bịnh của người hiện nay là một đống kỳ hình quái dạng. Đó không phải là không có đạo lý, đều là do chính mình chiêu cảm đến. Xin đưa thêm một thí dụ. Toàn bộ giới sinh vật, giới động vật giống như là một thân thể. Tế bào ung thư trên thân thể của ai, tế bào ung thư của ai, liên tục ăn ăn ăn vào chỗ khác, phá hoại nguồn tài nguyên khác, ăn liên tục đến cuối cùng thì sống không nổi, cuối cùng thì tế bào ung thư cũng sống không được, chúng ta cũng sắp sống hết nổi rồi. Cả thiên nhiên đều xuất hiện lời cảnh báo. Hiệu ứng nhà kính cũng phát triển rất nhanh. Cứ tiếp tục như vậy, trải qua năm năm, mười năm thì rất nhiều nơi sẽ bị chìm mất. Đồng chí, bạn bè, anh chị em, chúng ta thật sự muốn dẫn đầu, muốn làm những việc tốt thì phải tôn trọng, phải yêu quý, phải tiết kiệm, phải cần kiệm, phải ra ngoài hoằng dương việc ăn chay, nếu không thì thiên nhiên sẽ bị quá tải chẳng có cách nào tiếp tục nữa. Phải tuyên dương: “Thế k mới ăn uống khỏe mạnh”. Không thể chỉ có thầy giáo Chu Vĩnh Sam hoằng dương, mọi người biết được bao nhiêu thì phải tận lực mà hoằng dương. Có hay không? !”. Tốt! Xin nhận tiểu đệ này một lạy.

Đáng được mọi người tôn trọng, luôn lo nghĩ cho thế hệ sau vì thiên nhiên, vì toàn bộ quả địa cầu này mà lo nghĩ cho mọi người. Có lúc nói đến điều này quá xúc động cũng không nên. Mỗi người chúng ta đều phải thật tâm làm, chân tâm sẽ giao cảm với tâm của rất nhiều người. Tin tưởng có thể dùng lực cứu vớt tình thế rối rắm, xoay chuyển tình thế.

“Sở nộ thậm đa”. Chiêu cảm đến rất nhiều oán hận.

“Nhi bất bị đại nạn”. Nếu không chuẩn bị sẽ đối mặt với đại nạn.

“Dĩ thị giáo vương, vương k năng cửu hồ”. Vinh Di Công luôn giúp cho nhà vua mưu cầu quyền lợi. Như vậy xin tiếp tục,  vương k năng cửu hồ. Ngôi thiên tử này có thể ngồi được lâu hay không, quốc gia có thể phát triển tiếp nữa được không?

“Phu vương nhân giả”. Những câu nói ở đây vô cùng sâu sắc. Người là thiên tử, là quốc vương.

“Tương đạo lợi nhi bố chi thượng hạ giả dã”. Họ nên lấy hết những tài lợi này có thể đem đi phân bố, phân phát cho người dân, mỗi người dân an cư lạc nghiệp. Các vị chẳng thể phân phối, đến cuối cùng những người có quan hệ tốt với các vị có được tiền vượt trội hơn, sau đó thì sự chênh lệch về giàu nghèo rất lớn, như vậy điều là sai lầm, lòng dân chẳng được yên ổn. Các ngành các nghề đều phải thương yêu, tôn trọng, ngành nghề nào cũng là số một, phát triển tốt đẹp thì cái xã hội này mới an định.

Ông Tôn Trung sơn có nói một câu rất hay: “Nhân năng tận k tài, địa năng tận k lợi, vật năng tận k dụng, hóa năng sướng k lưu”. Là vua thì phải làm những việc này. Con người phải tận hết tài năng, mặt đất phải tận hết lợi ích, vật dụng phải tận hết công năng, hàng hóa phải lưu thông rộng khắp.

“Sử thần nhân bách vật vô bất đắc cực”. Chữ “cực” này là ở giữa, vừa phải, nghĩa là làm cho thần minh bách vật, nhân dân đều có thể ổn định, an cư lạc nghiệp, có được cuộc sống ổn định. Họ làm được điều này, họ có thể tương đạo lợi nhi bố chi thượng hạ giả dã. Họ đã làm nghiêm túc như vậy, họ vẫn gìn giữ, cảnh giác tâm hoảng hốt sợ sệt.

“Do nhựt truật thích cụ oán chi lai”. “Do nhựt” nghĩa là mỗi ngày cảnh giác sự sợ hãi, rất sợ việc chiêu cảm sự oán hận của nhân dân nên họ đã làm nghiêm túc, họ vẫn cảnh giác sự sợ hãi, rất sợ bị oán giận. Hiện giờ đã có sự oán giận rồi, một việc chẳng thỏa đáng, rất phiền phức. Chúng ta xem, gần đây có một số quốc gia nhân dân không còn tin tưởng quốc quân của họ nữa. Quốc quân không nên đợi đến lúc đó, bản thân vẫn chưa phản tỉnh. Việc sai lầm này tương đối lớn.

“Kim vương học chuyên lợi, kỳ khả hồ”. Lệ Vương, các vị xem hiện nay học chiếm độc quyền những tài lợi, việc này làm sao làm thông cho được.

“Thất phu chuyên lợi do vị chi đạo”. Người thông thường độc chiếm cái lợi này thì người ta nói họ là kẻ trộm. Các vị là quân vương, “vương nhi hành chi, k quy tiên h, thái độ này của các vị, người dân chẳng chịu quy phục, tiên nghĩa là ít, càng ngày càng ít người hướng về các vị.

Cho nên có một câu cách ngôn nói đến: “Đạo chi sở tại, thiên hạ quy chi, đức chi sở tại, thiên hạ quý chi, nhân chi sở tại, thiên hạ ái chi, nghĩa chi sở tại, thiên hạ úy chi”, vô cùng kính phục nghĩa của tinh thần này. Người được lòng dân thì được thiên hạ, người mất lòng dân thì mất thiên hạ. Ba đời Hạ, Thương, Chu “chi đắc thiên hạ dã, dĩ nhân, kỳ thất thiên hạ dã, dĩ bất nhân”, hễ lệch khỏi nhân từ thì họ sẽ chẳng giữ được thiên hạ.

Tiếp tục nói đến: “Vinh Công hữu dụng, Chu tất bại”. “Hữu dụng” nghĩa là được trọng dụng, triều nhà Chu nhất định bại. Các vị xem, lời của trung thần nói đều là lời chân thành khuyên răng như đinh đóng cột.

“Vương bất thính”. Lệ Vương chẳng nghe lời khuyên của Vinh Di Công.

“Tốt dĩ Vinh Công vi khanh sĩ”. Cuối cùng vẫn là dụng Vinh Di Công làm quan. Từ ‘khanh” này được xem là trong số 100 vị quan cao nhất, Khanh đại phu, cho nên họ chủ trì chính sách công việc quốc gia.

“Dụng sự” nghĩa là để họ chủ trì chính sách công việc, vậy là càng thê thảm hơn. Lệ Vương càng hung hăng càn quấy.

“Vương hạnh bạo ngược xỉ ngạo, quốc nhân báng vương”. Con người cuối cùng là tự chọn lấy sự diệt vong, không phản tỉnh. Tạo ra những hành vi bạo ngược, xa xỉ, ngạo mạn, người dân chịu chẳng thấu thì bắt đầu có lời oán hận. Kết quả, một vị trung thần khác khuyên.

“Thiệu công gián viết”. Thiệu Mục Công khuyên ông: “Dân bất kham mệnh hĩ”. Người dân chịu chẳng thấu lệnh của chính phủ, chịu chẳng thấu sự quản lý của nhà vua.

“Vương nộ, đắc vệ vu”. Ông không chỉ không phản tỉnh mà còn nổi giận, sau đó tìm được một thầy phù thủy bảo vệ đất nước.

“Sử giám báng giả”. Đến giám sát những người phê bình ông. Các vị xem, thưa các vị học trưởng, ông trời có bảo vệ Lệ Chu Vương không? Bảo vệ, nhắc nhở ông ấy bao nhiêu lần rồi? Các vị xem những vị quan này cũng là ông trời đến để nhắc nhở ông ấy, ông ấy vẫn chưa hồi đầu. Thật ra, cuộc đời của chúng ta nếu như đi đến giai đoạn tương đối thê thảm, thật thà mà nói chúng ta tĩnh lặng lại quá trình đã có rất nhiều người khuyên chúng ta, bản thân chúng ta không nghe. Con người có lúc gặp khốn khó, hoặc là lúc gặp phải những chuyện không tốt thông thường rất khó phản tỉnh, thật ra lúc đó cần phản tỉnh nhất mới có thể rút được kinh nghiệm xương máu, mới có thể giải tìm được cách giải quyết vấn đề. Không chỉ là giám sát, “dĩ cáo tắc sát chi”. Thầy phù thủy này nói có những ai phê bình nhà vua thì Lệ Vương giết người đó.

“Kỳ báng tiên hỹ”. Người hủy báng, người phê bình ít dần đi.

“Chư hầu bất triều”. Thiên tử như vậy thì ai còn đến triều để cống nạp.

“Vương ích nghiêm”. Lệ Vương càng thêm nghiêm khắc, càng tăng thêm sự nghiêm khắc.

“Quốc nhân mạc cảm ngôn”. Người dân chẳng dám nói.

“Đạo lộ dĩ mục”. Chữ “dĩ mục” này phía sau nói: “Dĩ mục tương miến nhi dĩ”. Chữ “tương miến” này nghĩa là chẳng nói chuyện, sau khi ánh mắt liếc nhìn qua là hiểu được ý. Có thể là sau khi nhìn sơ qua một  chút, đợi thời cơ đến một chỗ nào đó để tập hợp, phải nêu cao việc nghĩa. “Vương hỷ”, Lệ Vương quá khoa trương, ông rất vui mừng.

“Cáo Thiệu Công viết”. Nói với Thiệu công.

“Ngô năng nhị báng h. Ta có thể phòng chống việc phê bình này.

“Nãi bất cảm ngôn”. Các vị xem, người dân chẳng dám nói.

“Thiệu Công viết”. Thiệu Công nói với nhà vua.

“Thị Chương chi dã”. Các vị chỉ là chặn nó lại, chẳng phải là cách giải quyết.

“Phòng dân chi khẩu, thậm ư phòng thủy”. Đề phòng miệng của người dân thì lợi hại hơn là phòng nước lũ. Các vị nên biết đạo lý bên trong đó.

“Thủy ủng nhi hội, thương nhân tất đa”. Chặn dòng nước lại, chẳng khai thông được, cuối cùng thì vỡ đê. Người dân bị thiệt hại chắc chắn rất nhiều, các vị ngăn cấm miệng của người dân cũng giống như vậy, “dân diệc như chi”

“Thị cố vi thủy giả, quyết chi sử đạo”. Dùng cách khai thông giống như Đại Vũ trị thủy, không nên ngăn chặn nước lại.

“Vi nhân giả, tuyên chi sử ngôn”. Phải để cho tiếng nói từ đáy lòng người dân được phát ra để điều chỉnh chính sách của mình mới thật sự là việc làm ích nước lợi dân, mới có thể thu được lòng dân.

“Cố dân chi hữu khẩu, do thổ chi hữu sơn xuyên dã, tài ư thị hồ xuất”. Nhân dân có miệng là điều rất tự nhiên, cũng giống như đại địa có núi sông vậy.

“Tài dụng ư thị hồ xuất”. Xuất ra từ nơi đó.

Do kỳ hữu nguyên thấp diễn ốc dã”. “Nguyên thấp” là những chỗ đồng bằng, ẩm thấp. “Diễn ốc” là sự tương đối bằng phẳng, đất đai màu mở.

“Y thực ư thị hồ sanh”. Thật ra đây là sự ví von.

“Năng sanh tài dụng, năng sanh y thực”. Là tự nhiên sanh ra. Ngày nay, giả như họ có thể nghe tiếng nói từ đáy lòng của người dân, thuận theo lòng dân, yêu quý người dân, thì cả quốc gia sẽ giàu mạnh trở lại. Nếu các vị chẳng thuận theo điều tự nhiên này, vẫn là ngăn chặn họ lại, thậm chí là giết hại những người đã nói lên nội tâm của họ.

“Khẩu chi tuyên ngôn dã, thiện bại ư thị hồ hưng”. Họ đã nói ra rõ ràng những chỗ các vị đã làm tốt và chưa được tốt.

“Phu dân lự chi tâm nhi tuyên chi khẩu”. Những điều mà người dân suy nghĩ ở trong tâm, họ cùng cái miệng để biểu đạt ra bên ngoài, tiết lộ ra bên ngoài.

“Thành nhi hành chi”. Các vị làm cho họ hiểu được, cố gắng mà làm mà sửa chữa, vậy thì quốc gia có được sự trợ giúp.

“Nhược ủng kỳ khẩu, kỳ dư năng kỉ hà”. Miệng của họ đều bị ngăn chặn, lòng người sẽ không hướng về các vị, chỉ còn vài người chịu đi theo các vị.

“Vương bất thính”. Học vẫn không nghe.

“Vu thị quốc mạc cảm xuất ngôn”. Chẳng ai dám nói ra.

“Tam niên”. Ba năm sau.

“Nãi tương dư bạn tập vương”. “Tương dư” là tập hợp lại với nhau để cải cách triệt để, chống đối vị vua hung bạo này. “Bạn tập vương” là chống lại nhà vua, tấn công nhà vua.

“Vương xuất bôn vu trệ” là chạy đến xứ Trệ, chẳng chịu nghe lời khuyên gián, nhưng mà chạy thì chạy rất nhanh; điều nên làm thì chẳng chịu làm, điều không nên làm thì học được rất nhanh. Ở đây cũng là nhắc nhở chúng ta phải tiết dục, phải ngừa dục, còn phải tiếp nhận lời khuyên can thì mới là một người lãnh đạo tốt. Phía sau vẫn còn một câu, tôi đọc cho mọi người nghe. Tại sao phải đọc? Để cho mọi người vừa thấy thì: “Nhân tồn chánh cử”. Hễ vừa thay đổi vị vua kế tiếp thì quốc gia liền hoàn toàn khác đi.

Vị vua kế tiếp: “Tuyên vương tức vị, tu chánh, pháp văn võ thành khang di phong”. Chịu y theo lời giáo huấn, tấm gương của tổ tiên. “Chư hầu phục tông chu”, chư hầu lập tức quy thuận. Cũng là vua giống nhau, vừa thay đổi vị vua sau thì có sự thay đổi. Dân còn thì chính quyền được đề cử, đó là chân lý. Tốt rồi! Hôm nay xin được giao lưu với mọi người đến chỗ này. Xin cám ơn mọi người!

HẾT TẬP 8 – Xin xem tiếp tập 9 – Quần Thư Trị Yếu 360