HỌC QUÝ Ở LẬP CHÍ

Học tập quan trọng ở lập chí, nên gọi là: “Học quí lập chí”. Chúng ta ở Hải Khẩu lập khóa trình giáo sư. Tiết thứ nhất chúng tôi cùng với tất cả thầy giáo cùng đồng lập ra một chí hướng, gọi là “vì tiếp nối tuyệt học của Thánh giáo, vì vạn thế khai mở thái bình”. Chúng ta thường phải mong cầu thế giới hòa bình. Thế giới hòa bình là một kết quả, trước tiên phải trồng cái nhân gì? Trước tiên mỗi một người phải trồng cái nhân tư tưởng, quan niệm nhân ái. Mà quan niệm, tư tưởng nhân ái phải thông qua học tập, thông qua giáo dục, cũng chính là phải giáo dục trí tuệ của Thánh Hiền. Cho nên “khai thái bình” là kết quả. “Kế tuyệt học” là trồng cái nhân. Vì tiếp nối tuyệt học của Thánh giáo mới có thể nương trước, dìu sau. Muốn nương trước thì chính mình trước tiên phải học tốt.

Chúng ta có một vị thầy giáo dạy lớp 5, thầy có sứ mạng như vậy. Cho nên cả ngày ngoài việc dạy học ra, thầy còn phải sắp xếp ba giờ đồng hồ thâm nhập Kinh điển Thánh giáo. Hơn nữa, mỗi sáng thầy đi đến trường học từ rất sớm, sau đó chính mình lật “Đệ Tử Quy” ra, lật “Hiếu Kinh” ra đọc tụng. Học trò của ông vừa bước vào cửa, vốn dĩ còn mang theo thức ăn sáng dự định đến nơi đó từ từ mà ăn. Nhưng khi thấy thầy giáo đã đoan trang, nghiêm túc ngồi ở đó đọc Kinh, trẻ nhỏ lập tức đến chỗ ngồi của chính mình và đem sách Kinh ra cùng đọc theo. Cho nên, giáo dục quan trọng nhất là lấy mình làm gương. Do bởi dụng tâm của thầy, cho nên lớp của họ ngoài thành tích có lễ phép, còn có thành công rất lớn. Hiệu trưởng của họ sau khi xem thấy rồi, liền hỏi ông: “Lớp của thầy dạy như thế nào vậy? Vì sao mà dạy được tốt đến như vậy?”. Vị thầy giáo này nói với hiệu trưởng: “Bởi vì tôi đã giảng mấy trăm lần giáo huấn của cổ Thánh, tiên Hiền và dùng giáo huấn của cổ Thánh, tiên Hiền để dạy trẻ nhỏ của tôi”.

Trung Quốc có một bộ sách, gọi là “Đức Dục Cố Sự”. Trong đó có hơn bảy trăm câu chuyện của Thánh triết nhân, phân thành tám mục để biên tập. Tám mục này chính là “tám đức”, căn cứ “Hiếu, ĐễTrung, Tín, Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ” biên tập ra tám đức này. Mỗi ngày ông giảng cho học trò nghe hai, ba câu chuyện giáo dục. Cho nên những đứa nhỏ đó về sau hiểu được, thấy người hiền thì biết sửa mình. Sau đó lại dùng “Đệ Tử Quy” làm qui chế cho lớp của họ. Học trò phạm quy không đợi thầy giáo nói, chính mình liền biết được sai ở câu nào. Thí dụ khi chạy trong phòng học bị đụng vào bàn ghế, học trò sẽ nói gì? “Khoang chuyển loan, vật xúc lăng” (Rẽ quẹo rộng, chớ đụng góc), “sự vật mảng, vật đa thố” (chớ làm vội, vội sai nhiều). Ngay khi trẻ nhỏ có hành vi không tốt xuất hiện, trẻ nhỏ sẽ nghĩ đến: “Vô tâm phi, danh vi thố. Hữu tâm phi, danh vi ác. Quá năng cải, qui ư vô. Thướng yểm sức, tăng nhất cố” (Lỗi vô ý, gọi là sai. Lỗi cố ý, gọi là tội. Biết sửa lỗi, không còn lỗi. Nếu che giấu, lỗi chồng thêm).

Cho nên trẻ nhỏ hiểu được sẽ mạnh dạn nhận sai, mạnh dạn cải lỗi, không hề thoái thác, không hề che giấu, cũng sẽ nghĩ đến “đức hữu thương, thỉ thân sai”.  Ngay khi thế hệ sau của chúng ta gặp phải sự việc này, đều có thể đề khởi giáo huấn của “Đệ Tử Quy”, thì ngay đời này của chúng nhất định sẽ trải qua được rất đầy đủ, rất thiết thực, cũng sẽ rất có sức ảnh hưởng. Cho nên, ngoài biểu hiện tốt ở trong lớp ra, hiệu trưởng của họ còn chú trọng về sau, còn yêu cầu thầy giáo của trung tâm chúng ta cùng thầy giáo toàn trường có hai lần diễn giảng. Sau đó chúng ta lại đem “Đệ Tử Quy” phát tặng đến toàn trường của họ.

Trích giảng giải Đệ tử quy – Con đường Đạt đến nhân sinh hạnh phúc – Tập 3
https://detuquy.com/giang-giai/tap-3/

>>> Xem tất cả chủ đề “con đường đạt đến nhân sinh hạnh phúc”