NÊN LẬP CHÍ THẾ NÀO?

Một người có lập định chí hướng, muốn “vì tiếp nối tuyệt học của Thánh giáo”, sức ảnh hưởng của họ sẽ không ngừng mở rộng, yêu cầu của chính họ thì phải rất sâu, họ liền có thể “cẩu nhật tân, nhật nhật tân, hựu nhật tân”. Vị thầy giáo này tiếp xúc với tôi thời gian nửa năm thì ông liền bắt đầu theo tôi đến Trung Quốc Đại Lục diễn giảng, đem kinh nghiệm của ông không chỉ thúc đẩy ở trong trường học, mà còn cống hiến cho các phụ huynh cùng thầy giáo của khu vực khác.

Quý vị thân mến! “Vì tiếp nối tuyệt học của Thánh Hiền” tuyệt đối không phải là việc xa vời, bất cập, mà quan trọng nhất là ở tâm niệm của chúng ta có chân thật phát ra được hay không. Cho nên chúng ta phải lập chí “tiếp nối tuyệt học”, đương nhiên phải từ chính bản thân mình. Bắt đầu từ người thân nhất, chúng ta làm ra tấm gương cho họ. Cho nên lập chí của chúng ta có thể trước tiên lập chí làm tấm gương tốt cho trẻ nhỏ. Cái chí này của bạn chân thật đã phát ra, bảo đảm bạn ngay tức khắc liền biến thành một người khác, bởi vì khi bạn nói chuyện sẽ rất cẩn trọng. “Gian xảo ngữ, ô uế từ” (Lời gian xảo, từ bẩn thỉu) nói ra thì không phải là tấm gương tốt cho trẻ nhỏ.

Ở gia đình thì lập chí làm cha mẹ tốt. Ở công ty lập chí làm cán bộ quản lý tốt, đồng nghiệp tốt. Ở ngay trong xã hội lập chí làm công dân tốt.

Chúng ta có vị thầy ngồi xe công cộng, vừa lúc xem thấy một vị trưởng bối đi lên, ông lập tức đứng dậy, mời vị trưởng bối này ngồi. Thầy vừa làm động tác này xong, kết quả là liên tiếp có bốn người nhường chỗ ngồi. Ông thấy rồi rất cảm động, suýt chút thì rơi nước mắt. Ông cũng kiểm chứng được mỗi một người đều có bản tính lương thiện. Ngay khi chúng ta có phần chí hướng này, phải đi cải thiện phong khí xã hội, tin tưởng cử chỉ, lời nói của bạn đều sẽ cẩn trọng, đều sẽ khắc chế chính mình. Cho nên đạo đức, học vấn của chúng ta cũng bởi vì lập chí mà không ngừng nâng cao lên. Đây là lập chí.

Chúng tôi ở Thẩm Quyến đều là đối diện với trẻ nhỏ năm – sáu tuổi. Chúng tôi hỏi trẻ nhỏ là đi học để làm gì. Các vị biết đáp án của chúng là gì không? Đáp án của chúng rất  chuẩn xác: Muốn làm Thánh Hiền. Tôi nói: “Không làm Thánh Hiền thì đọc sách làm gì!”. Các bạn nhỏ sáu, bảy người muốn đến thăm trường mẫu giáo của mình. Trên đường đi các bạn nhỏ còn người trước, người sau đua nhau nhặt rác. Chúng vừa nhìn thấy rác, dường như nhìn thấy của báu vậy, cảm thấy ta có thể vì xã hội phục vụ, mọi người đang thi nhau để nhặt rác. Vừa lúc trên đường gặp được một số học sinh sơ trung tan học và học sinh sơ trung trên tay đang cầm que kem, đang cầm thức ăn, vừa ăn vừa vứt rác. Nhóm học sinh sơ trung đột nhiên xem thấy một nhóm trẻ nhỏ đang nhặt rác, vốn dĩ muốn vứt rác, đột nhiên ở giữa chừng thì dừng lại, không thể vứt xuống. Sau đó có một học sinh sơ trung nói với các bạn học khác của chú là: “Chúng ta đừng có ném rác nữa, các em nhỏ như vậy đang nhặt rác”. Chú đó dùng tiếng Quảng Đông để nói. Trong sáu, bảy em nhỏ chỉ có một em là người Quảng Đông. Khi trở lại trường mầm non của chúng, chú nhỏ này liền  dõng dạc phiên dịch ra lời của anh sơ trung kia để cho các bạn học khác cùng nghe. Chú nói: “Mấy anh sơ trung kia bởi vì xem thấy chúng ta nhặt rác cho nên mấy anh ấy không ném rác nữa”. Cảm thọ trong nội tâm của bạn nhỏ này là lời nói, hành động của ta đều có thể ảnh hưởng xã hội này. Cho nên định vị của đứa bé này chính là: “Học vi nhân sư, hành vi thế phạm”.

Trích giảng giải Đệ tử quy – Con đường Đạt đến nhân sinh hạnh phúc – Tập 3
https://detuquy.com/giang-giai/tap-3/

>>> Xem tất cả chủ đề “con đường đạt đến nhân sinh hạnh phúc”