TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC CÓ ĐỒNG NGHĨA VỚI CÓ HÀM DƯỠNG VĂN HOÁ HAY KHÔNG?

Hiện tại bạn xem thấy chiến tranh. Nếu bạn đứng ở trung gian nói: “Không nên đánh!” thì không thể giải quyết được. Tại vì sao có chiến tranh? Căn nguyên ở tư tưởng, thái độ của con người liền sẽ kéo theo hành vi của họ. “Lấy mình làm trung tâm”, câu nói này có thể là nghe không được tường tận. Tôi dùng một so sánh tương đối dễ hiểu hơn để các vị thấy. Thí dụ về “tự tư”: Hiện tại bạn lấy được một cái bánh xếp thật ngon, việc thứ nhất bạn sẽ nghĩ đến ai? Vừa rồi chúng ta mới nói làm người phải “thành tín”. Việc thứ nhất nghĩ đến ai? Tôi lần đầu ở trong lúc giảng dạy, vừa lúc hỏi thì có ba đáp án. Có một người thanh niên khoảng 30 tuổi ngồi ở hàng ghế đầu, anh ấy nói: “Thì mau ăn vào thôi!”. Anh ấy rất thành thật. Ở hai hàng ghế sau có một vị nữ sĩ khoảng bốn mươi mấy tuổi, cô ấy nói: “Để lại cho con ăn”. Ở hàng ghế sau có một vị trưởng bối khoảng sáu mươi – bảy mươi tuổi, ông nói: “Dâng lên cho cha mẹ ăn trước”.

Quý vị thân mến! Người nào có hàm dưỡng văn hóa? Người ba mươi mấy tuổi hay là bốn mươi mấy tuổi hay là người sáu mươi mấy tuổi? Người sáu mươi mấy tuổi à? Có thể người sáu mươi mấy tuổi là người không biết chữ, người ba mươi mấy tuổi có thể là người tốt nghiệp đại học. Cho nên, học lực càng cao không thể nói họ có văn hóa, không thể nói họ hiểu được cách làm người.

Tôi thường hay hỏi các bạn nhỏ: “Tốt nghiệp đại học có văn hóa hay không?”. Chúng lập tức nói là: “”. Tôi hỏi: “Bất hiếu với cha mẹ thì có văn hóa hay không?”. Chúng liền nói: “Không”. Tôi nói: “Tốt nghiệp đại học mà bất hiếu với cha mẹ, có văn hóa hay không?”. Chúng không thể trả lời được, đã bị tôi gạt rồi! Cho nên nhận biết của con người sai lầm.

Có thể nhìn thấy được một người chân thật có hàm dưỡng đạo đức, văn hóa là thông qua suy nghĩ, ý niệm của họ. Người ba mươi mấy tuổi có ý niệm đầu tiên là nghĩ đến chính mình, đó là “tự tư” . Người bốn mươi mấy tuổi thì nghĩ đến con. Có đúng không? Người hiện tại thẳng thắn mà nói: “Đúng!”. Nếu như bạn quay ngược về 200 năm trước, nếu bạn làm như vậy, bạn sẽ bị người ta cười, người ta cảm thấy bạn không có trí tuệ. Bởi vì ngay khi bạn cầm được thứ đồ ăn ngon mà đưa cho đứa con trước, bạn đã cho trẻ một điển phạm sai lầm. Trẻ nhỏ sẽ nghĩ chúng là người quan trọng nhất: “Ta là người quan trọng nhất!”. Bạn đang nuôi lớn lòng tự tư của chúng. Thế nhưng cái bánh xếp này nếu như được mang đến cho ông bà, đứa nhỏ ở bên cạnh xem thấy ông bà mỉm cười rất tươi, chúng sẽ rất cảm động. Bạn đã trồng cho chúng cái đạo làm người.

Cho nên từ ngay nơi sự việc này, chúng ta cũng cố gắng bình lặng suy xét. Nếu như chúng ta tự tư nhiều, vậy thì không phải là con cháu của Diêm Hoàng. Tự tư nhiều là nhận lấy ảnh hưởng của chủ nghĩa tư bản cùng chủ nghĩa công lợi. Hiện tại người bị ảnh hưởng chủ nghĩa công lợi chiếm nhiều hay ít? Cái số lượng này vẫn đang không ngừng thêm lớn. Có nên tiếp tục tăng thêm không? Nếu như tiếp tục tăng thêm thì những diễn biến này sẽ tiếp tục không ngừng và không thể nào dừng lại được.

Trích giảng giải Đệ tử quy – Con đường Đạt đến nhân sinh hạnh phúc – Tập 2
https://detuquy.com/giang-giai/tap-2/

>>> Xem tất cả chủ đề “con đường đạt đến nhân sinh hạnh phúc”